Doanh nhân Nga cho rằng chính sách kinh tế của Chính phủ 'đã thất bại'
Ông Vladimir Boglaev, Giám đốc Nhà máy Cherepovets cho rằng nền kinh tế Nga đang "trong cơn khủng hoảng" và chính phủ "mất liên lạc với thực tế".
|
"Bầu không khí trong xã hội đang trở nên vô cùng căng thẳng. Tôi chưa từng thấy mọi người lại tích cực chỉ trích chính phủ như vậy kể từ những năm 1990. Rõ ràng là giới lãnh đạo cấp cao đã hoàn toàn bỏ qua mọi phản hồi về tình hình thực tế ở tầng lớp dưới trong nền kinh tế đất nước", ông Boglaev nói rõ.
Vị doanh nhân này tin chắc rằng trong thời gian chuẩn bị cho cuộc bầu cử sắp tới, "những biện pháp nghiêm trọng làm mất uy tín chính phủ" đang được triển khai và "những quyết định rất không được lòng dân" đang đưa ra, điều này cuối cùng sẽ làm suy yếu lòng tin của công chúng vào giới lãnh đạo.
Boglaev không phải là người duy nhất đưa ra nhận định này, ông Konstantin Babkin, người đứng đầu Rosspetsmash (Hiệp hội các nhà sản xuất máy móc và thiết bị chuyên dụng của Nga) cũng chỉ trích gay gắt.
Ông Babkin đã tuyên bố trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí kinh doanh Monokl vào tháng 4/2026 rằng Nga cần một sự thay đổi triệt để trong chính sách kinh tế và khởi động một "quá trình công nghiệp hóa mới".
"Chúng ta phải giành lại thị trường của mình", ông Babkin nhấn mạnh và bày tỏ tin tưởng về việc thay đổi theo hướng đi này sẽ cho phép tăng đáng kể sản lượng trong ngành công nghiệp sản xuất.

Chính sách của Ngân hàng Trung ương Nga vấp phải nhiều lời phàn nàn từ cộng đồng doanh nghiệp.
Một nhà phê bình nổi bật khác là ông Oleg Deripaska, người sáng lập Rusal - Tập đoàn sản xuất nhôm hàng đầu của Nga đã nhiều lần công khai chỉ trích lãi suất cao của Ngân hàng Trung ương là đang kìm hãm khu vực kinh tế.
Việc những lời chỉ trích không đến từ các chính trị gia đối lập, mà từ chính những nhà quản lý doanh nghiệp và hiệp hội khiến chúng trở nên đặc biệt quan trọng.
Các nhà công nghiệp mô tả tình hình từ bên trong, từ góc nhìn của những người hàng ngày phải đối mặt với khoản vay đắt đỏ, nhu cầu giảm sút và sự bất lực trong việc mở rộng sản xuất.
Nếu sự bất mãn từ khu vực sản xuất tiếp tục gia tăng, chính quyền sẽ ngày càng khó có thể phớt lờ bản chất mang tính hệ thống của vấn đề, đặc biệt là trong thời kỳ bầu cử.








