Thách thức lớn nhất của Tuấn Trần sau chuỗi phim doanh thu nghìn tỉ đồng
Tuấn Trần tham gia các phim thương mại có tổng doanh thu hơn nghìn tỉ đồng. Tuy nhiên, anh có đang lặp lại chính mình?

Diễn viên Tuấn Trần. Ảnh: Đoàn phim Hộ linh tráng sĩ.
Từ lợi thế thành công thức quen thuộc
Ở tuổi 34, Tuấn Trần đang là một trong những gương mặt nam được săn đón của điện ảnh Việt. “Bố già”, “Đất rừng phương Nam”, “Mai”, “Làm giàu với ma”, “Mang mẹ đi bỏ”... giúp anh xây dựng chuỗi thành tích phòng vé đáng chú ý.
Riêng “Bố già” đạt hơn 420 tỉ đồng, “Mai” hơn 550 tỉ đồng, “Đất rừng phương Nam” hơn 140 tỉ đồng. Cộng thêm “Làm giàu với ma”, “Làm giàu với ma 2”, “Mang mẹ đi bỏ” và “Báu vật trời cho”, tổng doanh thu các phim có Tuấn Trần tham gia đã vượt 1.600 tỉ đồng.
Thành tích này chứng minh sức hút và khả năng lựa chọn dự án thương mại của nam diễn viên. Nhưng nếu tách doanh thu khỏi diễn xuất, có thể nhận thấy một điểm đáng bàn: nhiều nhân vật của Tuấn Trần có nét tính cách khá gần nhau.
Trong “Bố già”, Quắn là người trẻ bốc đồng, có phần ngông nghênh, thường xuyên đối đầu với cha nhưng phía sau vẻ bất cần là tình cảm dành cho gia đình. Đến “Đất rừng phương Nam”, Út Lục Lâm lại mang dáng vẻ phóng khoáng, hoạt ngôn và có phần láu lỉnh.
“Mai” đưa Tuấn Trần đến vai Dương - một chàng trai trẻ giàu năng lượng, có cách nói chuyện tưng tửng, chủ động theo đuổi người phụ nữ lớn tuổi hơn mình. Bối cảnh và số phận khác nhau, nhưng cách nhân vật tạo thiện cảm vẫn dựa khá nhiều vào sự trẻ trung, hài hước, đôi lúc cà rỡn rồi dần bộc lộ phần tình cảm, tổn thương phía sau.
Đây cũng chính là vùng diễn xuất Tuấn Trần đã trở nên rất quen thuộc: chàng trai đời thường, có chút bất cần, nói năng tự nhiên, giàu năng lượng và mang một vết thương tình cảm hoặc gia đình.

Tuấn Trần đóng Nguyên Phong trong Hộ linh tráng sĩ. Ảnh: Đoàn phim Hộ linh tráng sĩ.
Tuấn Trần đa năng nhưng nét diễn bị lặp lại
“Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh” đáng lẽ là cơ hội rõ nhất để Tuấn Trần bước khỏi hình ảnh đó.
Lần đầu đóng phim huyền sử và võ thuật, anh vào vai Nguyên Phong sống giữa núi rừng, giỏi võ, phóng khoáng và không muốn bị ràng buộc bởi khuôn phép.
Tạo hình, phục trang, bối cảnh và thể loại đều khác xa “Bố già” hay “Mai”. Tuấn Trần cũng phải thực hiện nhiều cảnh hành động, cho thấy nỗ lực mở rộng lựa chọn nghề nghiệp.
Tuy nhiên, Nguyên Phong vẫn được xây dựng với sự tếu táo, tự do, có phần bất cần. Vì vậy, trong không ít phân đoạn đời thường, nét diễn quen thuộc của Tuấn Trần vẫn dễ khiến khán giả liên tưởng đến những chàng trai anh từng đóng.
Vấn đề vì thế không hẳn nằm ở việc các nhân vật giống nhau hoàn toàn, mà ở chỗ “chất Tuấn Trần” đôi khi nổi bật hơn bản sắc riêng của nhân vật.
“Mai” và “Hộ linh tráng sĩ” rõ ràng thuộc hai thế giới khác biệt, nhưng nếu người xem vẫn nhận ra cùng một nhịp nói, nét tưng tửng hay cách tạo nét hài quen thuộc, sự thay đổi về tạo hình chưa đủ tạo nên cảm giác về một bước chuyển lớn trong diễn xuất.
“Mang mẹ đi bỏ” là trường hợp cho thấy Tuấn Trần có thể đi xa hơn vùng an toàn. Hoan là người con kiếm sống bằng nghề cắt tóc vỉa hè, phải chăm sóc người mẹ mắc Alzheimer và đứng trước lựa chọn đưa mẹ sang Hàn Quốc cho anh trai chăm sóc. Nhân vật chứa nhiều giằng xé, mặc cảm và sức nặng tâm lý hơn.
Dù Hoan vẫn giữ nét vui vẻ để che giấu tổn thương, những trường đoạn với Hồng Đào cho Tuấn Trần thêm khoảng trống để tiết chế và đào sâu nội tâm.
Thành công phòng vé là lợi thế lớn nhưng cũng có thể trở thành chiếc bẫy với một diễn viên. Khi một kiểu nhân vật liên tục được thị trường đón nhận, cả nhà sản xuất lẫn diễn viên đều dễ quay lại công thức an toàn.
Chưa thể nói Tuấn Trần không đa năng, bởi anh đã thử sức với phim gia đình, tình cảm, sinh tồn, hài và gần nhất là huyền sử - hành động. Nhưng sự đa dạng thể loại chưa đồng nghĩa với đa dạng trong diễn xuất.
Sau chuỗi phim nghìn tỉ, thử thách tiếp theo của Tuấn Trần có lẽ không còn là chứng minh khả năng bán vé, mà là khiến khán giả quên đi “Tuấn Trần” khi anh xuất hiện trên màn ảnh và chỉ còn nhìn thấy nhân vật.








